Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ 2014

Bài thơ "Bức thư dành cho con" - Tác giả: Chu Tất Tiến

Hình ảnh
  Bài thơ "Bức thư dành cho con" - Tác giả: Chu Tất Tiến    Một bài thơ hay, nhiều cảm xúc xin tặng cho các bạn trẻ! Hãy gắng học tập thật tốt và yêu thương cha mẹ mình nhiều hơn nữa các bạn nhé! Bức Thư Dành Cho Con Con yêu dấu, khi đến tuổi về già. Cha mẹ không còn tươi như hoa Mà nhăn nhó, mặt cau, mắt ướt. Con sẽ thấy không còn vui như trước. Nhưng cũng đừng cau có lại mẹ cha. Vì khi xưa, con khóc óe vang nhà. Mẹ cha vẫn vui tươi như hội. Nếu cha mẹ tay run không cầm nổi. Một tô cơm mà đánh đổ ra nhà. Xin con đừng gắt mắng hạng người già. Vì lúc bé, con vẫn thường rơi vãi. Mẹ cha vẫn phải khom lưng nhặt lại. Từng miếng cơm, chút thịt con làm văng. Mẹ vừa cười vừa nhìn con lăng xăng. Nghe con “xin lỗi” mà ấm lòng hơn Tết. Nếu cha mẹ có nói nhiều, phát mệt. Có những câu lảm nhảm, không đầu đuôi. Con hãy nhớ năm xưa, nằm trong nôi Mẹ kể mãi một chuyện xưa cổ tích Cha cũng vậy, những khi con không thích, Lên giường nằm để ngủ giấc hồn nhiên...

Một bức thư cảm động của con gái gửi cho ba mẹ

Hình ảnh
Thư Gửi Ba Mẹ!    Ba Mẹ yêu quý, Mỗi năm con đều dự định viết cho mẹ cho ba, nhưng lúc nào những dự định cũng bị bám bụi vì những quyến rũ khác. Có rất nhiều bài hát về mẹ nhưng công ơn sinh thành dưỡng dục của ba mẹ không thể nào gói gọn trong một bài hát hay một bài thơ. Nếu mang ơn mẹ mà không nói về cha là một thiếu sót rất lớn . Nay con xin mượn bài hát "Ơn Nghĩa Sinh Thành" để tự nhắc nhở mình về đạo làm người, đạo làm con. Lời bài hát thật chân thành, da diết làm sao! Nó đã cho con cảm xúc chân thật về công ơn ba mẹ sâu đậm. Thường ngày con quá bận rộn với đời sống riêng của con và đôi khi không để ý những gì xảy ra xung quanh, nhưng khúc hát "Ơn Nghĩa Sinh Thành" đã rung động trái tim con và làm con bồi hồi nhớ về ngày xưa. Bài học vở lòng đầu tiên con học từ mẹ là: "Ơn cha như núi Thái Sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra Một lòng thờ mẹ kính cha Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con." Con hỏi núi Thái Sơn cao cỡ nào, mẹ lại diễn tả là nó...